Chị, sao không thể yêu em?

Thảo luận trong 'Tâm sự, chia sẻ' bắt đầu bởi soccon, 6 Tháng chín 2015.

  1. Cả đêm họ không ngủ,họ ngồi bên nhau và tựa vào nhau như thể truyền cho nhau sức mạnh.Hơn 9h họ hồi hợp chờ đợi bà Phụng đến,chị lo lắng vô cùng,tim chị đập liên hồi,Quân nắm tay chị trấn an
    -Bình tỉnh đi em,có anh ở đây mà,Quân thở dài,chị biết Quân cũng rất lo lắng
    Tiếng chuông cửa reo lên bà Phụng đến rồi,chị không nhấc nổi chân mình,chị run quá
    -Để anh ra mở cổng
    Bà Phụng bước vào nhà,vẫn gương mặt phúc hậu,vẫn nụ cười hiền lành nhưng sao chị thấy sợ quá
    -Con khỏe không ? Bà Phụng vẫn thân thiện như ngày nào
    -Dạ........kh.ỏe.chị đứng như trời trồng
    -Mẹ uống gì ?
    -Thôi được rồi,mẹ vừa mới uống trước khi ghé đây ? bạn gái con đâu
    -Con lấy nước lọc cho mẹ nhe.Quân lấy cho bà phụng ly nước và ngồi xuống
    -Mẹ uống nước đi
    -Bạn con chưa đến sao ?
    -Mẹ à
    -Ừm con nói đi
    Quân đứng lên và nắm lấy tay chị.bà Phụng chợt chau mày,có lẻ bà vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra
    -Có chuyện gì vậy con
    -Mẹ,Người con yêu là chị Loan,mẹ cho phép tụi con cưới nhau nhe mẹ
    Bà Phụng nhìn chị,bà liếc nhìn đôi tay của họ,chị vội rút lại nhưng Quân vẫn nắm chặt tay chị không buông,Bà tựa hẳn vào ghế,uống ngụm nước,có lẽ bà muốn lấy lại bình tỉnh,bà cũng không ngờ mọi chuyện lại xảy ra như thế này.bà im lặng,Quân nói tiếp -Chẳng phải mẹ cũng rất thương chị Loan sao,mẹ chấp nhận cho tụi con nhe mẹ
    -Đó là 2 là 2 chuyện khác nhau
    -Loan nè
    -Dạ
    -Con lên lầu đi.cô cần nói chuyện riêng với Quân
    -Mẹ à...-Mẹ cần nói chuyện với con.bà phụng nghiêm mặt
    -Dạ.chị đi lên lầu,chị biết mọi chuyen sẽ không dễ dàng gì
    Bà Phụng noi:
    -Mẹ và chú Thắng nói chuyện với nhau rồi,cuối tháng này con Quyên về bên đó sắp xếp việc học,năm sau các con sẽ cưới nhau
    -Con không yêu Quyên,người con lấy sẽ là chị Loan
    -Sau khi lấy nhau Quyên sẽ trông coi nhà hàng cho mẹ,mẹ sẽ chuyên tâm đi từ thiện và giữ cháu
    -Mẹ không nghe con nói gì sao,con sẽ lấy chị
    -Con tranh thủ ngày mai về nhà ăn cơm,mẹ sẽ bàn với chú Thắng kĩ hơn về chuyện của các con
    -Mẹ à...
    -Mẹ không muốn nghe con nói chuyện này 1 lần nào nữa.Vợ con ,mẹ đã cho con tự chọn rồi,nhưng con không chọn được thì để mẹ chọn
    -Người con chọn là chị,nếu không là chị thì không là ai hết.
    .............
    -Mẹ không thể chấp nhận chị hay sao ?
    -Bao nhiêu cô gái con không chọn lại chọn chị Loan,con biết rỏ về Loan mà con vẩn chọn,con điên rồi sao ?
    -Tình yêu thì đâu thể nói trước điều gì hả mẹ,có lẽ đây là duyên số của con,mẹ chấp nhận cho tụi con nhe mẹ
    -Mẹ rất quý Loan và xem nó như con cháu trông nhà,con làm sao thì làm,đừng để mẹ phải ghét nó.mẹ về đây
    Bà Phụng về.Quân ôm đầu suy nghĩ,mọi chuyện khó hơn anh nghĩ,mẹ anh là người hiền lành nhưng rất kiên quyết,bà không dễ thay đổi quyết định của mình.chị cũng đi xuống,chị biết chắc mọi chuyện còn phức tạp hơn nửa.
    -Không sao đâu em,1 vài ngày là mẹ sẽ đồng ý thôi mà
    ..................
    -Mẹ nói vậy thôi chứ mẹ dễ mềm lòng lắm,mẹ chỉ có anh là con trai thôi,trước giờ anh làm gì mẹ cũng ủng hộ anh hết,em yên tâm đi,đừng suy nghỉ gì hết.Chị biết Quân đang an ủi chị
    "Vì là con trai duy nhất của mẹ nên mẹ sẽ không bao giờ chấp nhận được em đâu anh à"
  2. Sau ngày hôm đó bà Phụng vẫn không nói gì khiến chị càng thêm lo lắng,không biết ý của bà ra sao.Quân đưa chị đi nhiều nơi để xem nhà,nhưng chị thì không còn tâm trí nào để nghỉ đến nhà cửa,thôi thì Quân làm gì cũng được,Chị ở đâu cũng được chỉ cần nơi đó có Quân thôi
    -Dạ Alo
    -Quân nó đi làm về chưa con
    -Hôm nay cô chau minh nói chuyện với nhau 1 lát nhe.con qua cô nhà hàng nhe
    -Dạ
    Cuối cùng thì bà Phụng cũng tìm chị,mọi việc không biết như thế nào,thôi thì cứ xuoi theo số phận
    .................................................. ...
    Chị đến nhà hàng,bà Phụng gọi chị vào phòng làm việc riêng,bà vẫn như ngày nào,hiền hòa và ân cần
    -Con chào cô
    -Con ngồi xuống đây đi,Bà kéo chị lại ngồi gần bà
    -Con ốm hơn trước rồi,sao số con lại khổ như vậy hả con
    Chị lại roi nước mắt,bà phụng là người mà chị rất quý,bà cũng rất thương chị nên chị cũng không muốn làm bà phải buồn
    -2 đứa quen nhau lâu chưa ?
    -Dạ cũng được 1 năm rồi
    -Nó tốt với con chứ
    -Dạ
    -Loan nè,thằng Quân nó còn trẻ,bản tính lại hiếu thắng,con thì đã có gia đình rồi,con biết đó,đàn ông nó cả thèm chống chán lắm,giờ thằng Quân cảm thấy thương con,nhưng 1 vài năm nửa nó sẽ cảm thấy những cô gái trẻ hiện nay mới hop vơi nó,lúc đó con sẽ khổ lắm.có lẽ vì ởcùng nhà nên nó quen với sự có mặt của con,hay nó xem con như 1 người chị,rồi nó lại nghĩ đó là tình yêu.rồi nó thấy hòan cảnh của con nó đồng cảm,chứ không hẳn là yêu đâu con.2 khác xa nhau quá,khó mà có hạnh phúc con à
    -Con biết thân phận con không xứng đáng với cậu Quân,nhưng không hiểu sao lại như vậy nữa,cũng không phải con trèo cao hay mơ mộng gì,chỉ là con yêu Quân thôi,chị vừa nói vừa như muốn thanh minh cho bà Phụng hiểu.Bà Phụng vổ vai như an ủi chị
    -Cô hiểu chứ,khi con ở đây là cô biết tính con rồi,cô thương con cũng vì con hiền lành,chịu khó,cô cũng không muốn con phải khổ,nhưng mà con à,nếu con là cô có chấp nhận cho con trai mình lấy 1 người đã li dị chồng không,cô xin lỗi con Loan à,Cô cũng buồn lắm,cô không muốn phải nói ra những lời khiến con đau lòng,nhgưng cô không thể chấp nhận được chuyện này con à,Rồi gia đình dòng họ cũng không ai chấp nhận đâu con,cô biết con sẽ buồn,nhưng hãy cố quên nó đi con,cả 2 không có tương lai đâu.chị chỉ biết khóc....khóc......khóc....mà thôi
    -Con có trách cô nhẫn tâm cô cũng chấp nhận,con thương Quân thì cô cũng thương nó,con hãy nghĩ đén tương lai của nó mà ra đi đi con
    -Con không cần gì hết cô à,con biết con không xứng với Quân,con chỉ xin được ở gần Quân thôi,chỉ cần nhìn thấy cậu ấy mỗi ngày là được,cậu Quân cưới vợ cũng không sao,con sẽ sống lặng lẽ,chỉ cần được ở bên Quân thôi cô ơi,chị nức nở.hãy để con giúp việc cho vợ chồng cậu ấy,cô đừng bắt con phải đi cô ơi,con xin cô,con xin cô
    -Con bình tỉnh đi,cô cũng không muốn như vậy đâu,nhưng con nghĩ xem,có người đàn bà nào chấp nhận cho người yêu của chồng mình sống chung nhà không
    -Cô ơi cô thương con cô đừng bắt con đi cô ơi.
    -hazzz,sao số con lại khổ như vậy chứ,cô thương con,nhưng vẫn không thể để Quân lấy con,có lẽ 2 đứa sẽ oan hận
    cô,nhưng là 1 người mẹ cô không thể chấp nhận con à
    Mọi thứ xung quanh chị giờ là bóng tối.chị chẳng tìm thấy con đừong nào để có thể đến với Quân.Ừ thì Duyên Và Phận
  3. Chị lang thang trên đường nước mắt cứ chảy liên tục,chỉ chẳng dám trách ai hết chỉ trách cho số phận mình,chị nghĩ đến những lí do khiến người ta không thể chấp nhận chị,đúng là có quá nhiều thứ để chị không thể đén với Quân,nhưng lí do lớn nhất khiến người ta không thể chấp nhận được là chị đã có 1 đời chồng,tiền thì nhà Quân không thiếu,bà Phụng không phải là người quan trọng chuyện tiền bạc,còn vì chị lớn tuổi sao ? đó chỉ là thứ yếu,cái rào cản mà chị vĩnh viểnkhông thể vượt qua đó là quá khứ từng li dị chồng,ừ thì chị cũng có muốn vậy đâu,đàn ông li hôn thì vẫn có thể tìm cho mính người khác,còn phụ nữ thì 2 chữ li hôn như cái gì đó nặng nề lắm,nó như cái mũ sắt khi đội vào thì vĩnh viễn không lấy ra được,đời thật là bất công,nhưng cũng đâu phải vhị muốn như vậy là do ông trời sắp đặt hết đấy thôi ,ông sắp đặt cho chị phải lấy người đàn ông xấu xaồi giờ đây lại cho chị gặp người đàn ông tốt và hoàn hảo như Quân rồi thì giờ lại bắt chị phải chiu mọi đau khổ như vậy,có phải ông trời đang trêu đùa với chị ,hay trời đang trừng phạt chị vì dám trèo cao ,lọ lem như chị thì không thể nào gặp được hoàng tử..................ôi bao nhiêu thứ đang hiện ra trong đầu chị như thể để chị biết rằng chị và Quân mãi không thể đi trên cùng 1 con đường
    RENGGGG.....RRREENGGGGGG.Quân đã gọi nhiều lần rồi,có lẽ Quân đã về nhà và không thấy chị ,ôi chị yêu Quân biết bao nhiêu
    -Em đi đâu vậy,sao không nghe điện thoại,anh gọi nhiề u lần lắm rồi,có chuyện gì hả
    -Không,chỉ là em muốn đi lòng vòng thôi,anh đói không,em chưa nấu cơm
    -Ừm,không cần phải nấu nửa,anh chở em đi ăn gì nhe,nhưng sao mắt em đỏ vậy,em khóc sao
    Nước mắt chị lại ứa ra,Quân đưa tay ôm lấy mặt chị ,lau 2 dòng nước mắt,sẽ không có gì đâu em,dù mẹ có kiên quyết phản đối thì anh vẫn lấy em,chúng ra sẽ đi khỏi nơi này đến 1 nơi nào đó và tạo dựng cuộc sống mới ,chúng ta sẽ sống thật hạnh phúc
    Chị biết Quân nói thật,chị hạnh phúc biết bao nhiêu khi nghe Quân nói những lời này,chỉ cần bấy nhiêu thôi,chỉ cần biết trong lòng Quân có chị là đủ lắm rồi,nhưng làm sao chị có thể để Quân phải chịu khổ cùng chị,Quân còn trẻ,còn công việ,còn tương lai,nếu đi cùng chị Quân sẽ mất tất cả,sẽ phải mang tội bất hiếu với me,với cả họ hàng,chị không thể ích kỉ như vậy,nhưng chị phải làm sao đây ? làm sao mới là đúng...?
  4. Ngày hôm sau bà Phụng gọi Quân về nhà có việc,khi về đến nhà thì thấy chú Thắng và Quyên cũng cos mặt,Quân biết trước chuyện này sẽ xảy ra
    -Dạ con chào chú,chú em đến lâu chưa ?
    -Chào con,chú cũng vừa mới đến
    -Anh ,sao 2 hôm nay không gọi cho em
    -Ừm,anh hơi bận
    -Con ngồi đi,mẹ và chú có chuyện cần bàn với 2 đứa
    -Quyên nè,con đã nghe ba con nói chuyện rồi đúng không
    -Dạ
    -Con thấy sao,Bác và ba con thì muốn kết thêm tình thân thiết giữa 2 gia đình,nhưng quan trọng là con có thích không nửa
    -Dạ,con thấy anh Quân cũng là người đàn ông lý tưởng đó bác,nhưng con chỉ sợ anh Quân có nhiều cô gái vây quanh nên còn do dự thôi,con thì con muốn làm dâu của bác,Quyên vừa nói vừa cười,cô ta là người lanh lẹ,thẳng tính và cũng khéo lấy lòng người khác
    -Nhưng cũng phải hỏi ý Quân sao nửa chứ chị,Quân nè,con thấy em nó như thế nào,con có muốn tìm hiểu và tính chuyện lâu dài không
    -Mẹ à,mẹ đã biết ý con rồi sao mẹ lại làm như vậy,con thấy thật có lỗi với chú
    -Có chuyện gì vậy chị
    -Không có gì đâu anh,chỉ là tuổi trẻ thì ai mà không có chuyện yêu đương nhưng chuyện xây dựng gia đình thì lại là chuyện khác anh à
    -Anh nghĩ anh em mình muốn làm sui với nhau nhưng nếu bọn tre không yêu nhau thì cũng không nên ép buộc chúng làm gì em à,Quân nè,chúng nghĩ là con đã có ý với ai rồi nên mới noí vậy,nhưng dù là ai thì chú cũng cũng hộ con,nhưng con nhớ không được làm mẹ con buồn lòng đó
    -Cám ơn chú đã hiểu cho con
    -Ba à,con thích anh Quân,dù anh có thương yêu ai đi nửa thì con vẫn quyết lấy anh Quân,ba phải ủng hộ con chứ
    -Con gái à,lấy người không yêu con sẽ khổ cả đời đó,chị thấy không,Em thấy không con bé này tính nó trẻ con mà lại háo thắng nửa,anh cũng rầu nó lắm.
    -Mẹ chỉ muốn Quyên nó làm dâu nhà mình thôi,con xem sắp xếp đi
    -Con xin lỗi Mẹ,xin lỗi chú,nhưng trong lòng con đã có người mà con muốn lấy làm vợ,dù cô ấy không có gì hết nhưng con vẫn muốn lấy cô ấy
    -Con muốn làm mẹ mất mặt với chú Thắng sao
    -Kìa em bình tỉnh đi,nó nói vậy chắc là con bé đó có cái gì đó đặc biệt nên nó nó mới thương
    -Anh không hiểu đâu,em không phải không thương nó nhưng em không thể chấp nhận được anh à
    -Bác cũng biết cô gái đó sao
    -Là người mà em cũng biết
    -Em cũng biết sao,Thúy hả
    -Không,là chị Loan,người giúp việc nhà của anh
    -Anh điên rồi sao?
    -Kìa Quyên sao con lại nói chuyện như vậy,Ông thắng lên tiếng
    -Anh xem nó đó,có phải em khó khăn gì đâu,em cũng cũng thương con bé đó lớn hơn nó 3 tuổi,và cũng đã từng li hôn nữa.
    -Anh chọn ai không chọn đi chọn 1 đứa osin,thật không thể chấp nhận được
    -Có Ba và cô Phụng ở đây mà con ăn nói vậy đó hả Quyên,thật là hổn láo mà
    -BA,con sẽ lấy anh Quân,con không thể chấp nhận thua 1 người osin như vậy
    -Em đừng xúc phạm chị ấy
    -Cô,con sẽ làm dâu nhà cô,nếu cô chấp nhận con.con không tin mình không làm anh Quân thay đổi
    -Anh nghĩ mọi chuyện nên dừng lại ở đây thôi,còn Quân,con hãy suy nghỉ thật kỉ,mẹ con chỉ có mình con thôi,đừng khiến mẹ con phải đau lòng,chúng ta về đi con.Ông Thắng và Quyên ra về,Quyên tức tối vô cùng
    -Con thật sự phải làm vậy sao,con muốn mẹ phải xấu hổ với chú Thắng sao
    -Mẹ à,sao mẹ phải làm tới nước này,mẹ thừa biết con muốn lấy chị mà sao còn hẹn chú đến bàn việc này,mẹ muốn con phải làm sao đây
    -Chia tay ngay đi,hãy để Loan nó ra đi và cưới Quyên.mẹ không muốn nói nhiều nửa,lần này con phải nghe mẹ.mẹ quyết định rồi
    -Con không lấy Quyên đâu,mẹ đừng ép con
    -Nếu mẹ nhất quyết con định sẽ làm gì,Loan nó quan trọng hơn mẹ sao,quan trong hơn cả sự nghiệp của con sao ?
    -Mẹ đừng hỏi con như vậy,đó là 2 chuyện khác nhau,mẹ đừng làm khó con
    -Mẹ hoi con định sẽ làm gì nếu mẹ không đồng ý
    -Con không muốn mẹ buồn lòng cũng không muốn chị phải khổ.mẹ không thể vì thương con mà chấp nhận sao
    -Mẹ thương con,chuyện gì mẹ cũng có thể đồng ý,nhưng riêng chuyện này thì không.Mẹ nhắc lại lần nữa,là mẹ không đồng ý,mẹ sẽ cưới Quyên cho con
    -Mẹ muốn con phải khổ sở cả đời sao,con lấy người không yêu con sẽ không hạnh phúc đâu mẹ à
    -Vợ chồng sống lâu ngày rồi sẽ sinh ra tình cảm con à,vả lại con cũng đâu co ghét Quyên.2 đúa có tình cảm rất tôt mà
    -Nhưng đó không phải tình yêu,tính Quyên đỏng đảnh,tiểu thư lại kiêu ngạo nửa,không hợp với con
    -Vì nó còn trẻ,lại sống môi trường bên đó,khi về làm vợ làm mẹ sẽ chửng chạc thôi
    -Vấn đè là con không yêu Quyên,con chỉ yêu chị thôi,con xin mẹ đó
    -Thôi mẹ không muốn nói nửa,điêu cần nói mẹ đã nói rồi,nếu con nhất quyết làm theo ý mình thì con đừng trách mẹ,con về và suy nghĩ lại đi
    Mọi chuyện tưởng chừng như đơn giản,nhưng không,dù bà Phụng có thương đến đâu,có hiền lành đến mấy thì với Loan bà cũng không thể chấp nhận được.Chị và Quân.2 con người 2 số phận 1 tình yêu không biết rôi sẽ phải ra sao ?
  5. Quân trở về nhà với tâm trạng lo âu và mệt mỏi,anh chẳng nói gì chỉ nằm lên đùi chị,chị đưa tay vuốt mái tóc Quân,chị hiểu được Quân đang rất đau khổ khi phải đứng giữa gia đình và chị,đây là điều không ai muốn cả 2 người đều không biết phải giải quyết như thế nào
    -Tuần sau a đưa em qua nhà mới nhe,em hả ở tạm bên đó 1 thời gian
    -Anh sẽ cưới Quyên sao ?
    -Anh không cưới ai ngoài em,nhưng giờ mẹ đang giận,mẹ sẽ không đồng ý cho e ở đây đâu,anh sẽ cho người thu sếp nhà cửa tuần sau em sẽ qua đó,hãy cố gắng vì anh mà chịu đựng,dù mẹ có nói gì,có làm gì em cũng hãy cố chịu,rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi.
    Hôm sau khi Quân vừa đi làm thì Quyên đến
    -Chào cô,cậu Quân đi làm rồi cô
    -Tôi biết,tôi đến đây để gặp chị
    -Có chuyện gì không cô
    -Hứ,chị thật là đáng sợ mà
    -Cô nói vậy là sao
    -Chị đùng giả vờ nửa,tôi biết hết rồi
    -Tôi không hiểu cô nói gì nói
    -Nghe anh Quân nói 2 người yêu nhau hả
    Thì ra là Quân đã nói với Quyên
    -Đó là chuyện của tôi và cậu ấy
    Bốp,Quyên đưa tay tát thẳng vào mặt chị,chị cảm thấy mặt mình nóng rát,đau quá
    -Cô làm gì vậy
    -Tôi tát để chị tỉnh ra,người như chị sao dám dành anh Quân với tôi
    -Tôi không dành,tôi và cậu Quyên yêu nhau
    Bốp,lai 1 cái tát nửa
    -Chị vẫn chưa tỉnh ra sao,chị biết tôi là ai không mà dám nói như vậy,tôi là người sẽ là vợ anh Quân
    -Dù vậy cô cũng không có quyền đánh tôi,Cậu Quân vẫn chưa đồng ý lấy cô
    -Chị cũng ghê gớm thật đó,nhìn bề ngoài tưởng đâu hiền lành ai ngờ ăn nói cũng đanh đá quá.Đúng,chưa đồng ý,nhưng rồi sẽ đồng ý và chắc chắn sẽ đồng ý,2 gia đình đã bàn với nhau rồi,cũng xem như lời hứa và tôi cũng xem như là vợ chưa cưới của anh Quân
    ...................
    -Tôi thấy tội nghiệp chị quá,ở đời phải biết mình là ai thì mới tồn tại được chứ,chị không nhìn được mình là ai sao,chị chỉ là 1 đứa osin không hơn không kém,1 bà già đã li dị chồng mà dành anh Quân với tôi
    -Cô không có quyền xúc phạm tôi,tôi không dành gì với cô cả,tôi và cậu Quân quen nhau trước khi cô về nước,còn chuyện 2 bên muốn làm sui với nhau thì tôi chỉ mới nghe nói thôi
    -Đã biết thì chị phải trách xa đi chứ,tôi không hiểu nổi chị có cái gì mà anh Quân phải yêu chị.hay chị dùng thân thể mình để dụ dổ anh Quân
    -Cô thật là quá đáng,cô..cô,chị uất ức không nói được nên lời
    -Tôi không có thời gian ở đây đôi co với chị,chị mau rời khỏi đây đi,tôi không muốn chị ở đây nửa
    -Cô không có quyền đuổi tôi,tôi làm cho bà và cậu Quân tôi sẽ đi khi nào bà và cậu Quân không cho tôi ở đây nửa
    -Chi cứng đầu hơn tôi nghỉ đó,cứ đợi xem,nhưng tôi nói cho chị biết,tôi nói được sẽ làm được,rồi chị sẽ tự xách áo rời khỏi nơi đây
    Quyên ra về còn chị lại 1 mình,thật khổ cho thân chị,đời chị là những chuỗi ngày đau khổ

Chia sẻ trang này

Diễn đàn chia sẻ kiến thức sinh sản và kinh nghiệm làm cha mẹ - " Hạnh phúc khi con lớn khôn"