Chị, sao không thể yêu em?

Thảo luận trong 'Tâm sự, chia sẻ' bắt đầu bởi soccon, 6 Tháng chín 2015.

  1. Cái kết dành cho bạn nào không hóng nổi. (Xin lỗi tác giả nhé). Nếu vẫn hóng được thì cái kết sẽ khác nhé.
    Nhằm chiếm đoạt Quân và buộc Loan rời khỏi nhà, Quyên đã lên sẵn kế hoạch với mẹ của Quân.
    Loan thấy mình đang chơi vơi giữa dòng nước, tay chân quờ quạng không chỗ nào bám víu,cơ thể đang chìm dần xuống nước, bỗng một bàn tay ấm áp nắm chặt tay mình và Loan nghe một giọng thân quen vang lên.
    - Em ơi dậy nhé.
    Loan choàng tỉnh giấc thì ra là một giấc mơ. Loan thật ngạc nhiên khi trước mắt mình là khuôn mặt thân quen của Quân.
    - Em xin lỗi đã dậy muộn, để em làm bữa sáng cho anh.
    - Cả tháng nay vì chuyện của chúng ta em đã kiệt sức rồi cứ nằm nghỉ cho khỏe. Anh đã làm bữa sáng cho em rồi nhé.
    Một cảm xúc hạnh phúc thật khó tả, một nụ cười rạng rỡ trên môi Loan.
    - Trưa nay anh sẽ về sớm, chúng ta sẽ giải quyết chuyện của mình.
    Vừa mừng vừa lo Loan không biết Quân sẽ giải quyết như thế nào. Việc Quyên hôm qua đến nhà và đánh Loan , Loan vẫn chưa kể cho Quân nghe.
    Khi Quân vừa ra khỏi nhà thì chuông điện thoại reo lên, Loan nhấc máy lên nghe, đầu dây bên kia là mẹ của Quân.
    - Loan phải không, qua chỗ bác, bác có chuyện nói với cháu
    - Dạ.
    Lần này qua bên nhà bà Phụng, Loan vẫn còn cảm giác lo lắng, Với khuôn mặt phúc hậu bà Phụng nắm tay Loan nói:
    - Con đã chịu nhiều khổ đau rồi nên bác rất thương con, bác biết con yêu con trai bác rất nhiều. Bây giờ bác không ngăn cản chuyện của con nữa, tùy vào chọn lựa của Quân, nó chọn ai bác sẽ đồng ý quyết định của nó.
    Loan nghe mà trong lòng vui sướng vô cùng, không một chút mảy may nghi ngờ. Sau cuộc nói chuyện bà Phụng có yêu cầu Loan phụ giúp một số việc tại nhà hàng.
    Trưa hôm đó, Quyên đã có cuộc hẹn với Quân để nói rõ chuyện của hai người. Khi Quân và Quyên về đến nhà anh không không thấy Loan đâu, có thấy mảnh giấy dán trên cửa : Mẹ anh muốn gặp em, anh đừng lo nhé.
    Vì biết trước Loan không có ở nhà, Quyên vào thẳng trong nhà pha nước đem ra đưa cho Quân.
    - Tuy mới quen anh nhưng em đã yêu anh rồi, anh không yêu em sao? Mẹ anh và bố của em đều đã đồng ý cho 2 đứa mình cưới nhau rồi.
    - Anh chỉ xem em là em gái của anh, mong em hiểu cho. Anh sẽ cưới Loan làm vợ, hãy thông cảm cho anh, Loan mới là 1 nuửa còn lại của anh.
    - Em trẻ đẹp hơn cô ta, giàu có, chức danh địa vị … mọi cái đều xứng với anh, sao anh lại có thể cưới một ả ô sin ?
    - Em không được xúc phạm Loan …Quân chưa nói hết câu, anh thấy mình choáng váng, thân hình chao đảo, anh không còn tự chủ được nữa … mọi thứ tối sầm lại.
    Sau khi phụ việc xong tại nhà bà Phụng, Loan vội vã về nhà để lo bữa trưa cho Quân. Về đến nhà thấy cổng đã mở Loan biết Quân đã về nhưng nhìn chẳng thấy Quân đâu, nghĩ là Quân mệt đã lên phòng nghỉ. Loan đến phòng Quân định gọi thì thấy cửa khép hờ, một cảm giác hồi hộp lẫn lo âu bỗng xuất hiện… Qua khe cửa Loan không thể tin nổi cảnh trước mắt mình, Quân không một mảnh vải trên thân, nằm kế bên là Quyên đang quàng tay qua vai anh …. Cảm giác như trời đất đang sụp đổ, tim như bị ngàn nhát dao đâm vào, từng nhát từng nhát cứa sâu, đau đến uất nghẹn… tất cả đàn ông đều giả dối, đều dối trá cả. Lúc này trong đầu Loan lại hiện rõ từng lời bà Phụng nói “con thì đã có gia đình rồi,con biết đó,đàn ông nó cả thèm chống chán lắm, giờ thằng Quân cảm thấy thương con,nhưng 1 vài năm nữa nó sẽ cảm thấy những cô gái trẻ hiện nay mới hợp vơi nó”….
    Loan loạng choạng bước đi, không định vị không phương hướng, về đến phòng mình mà không hay, có lẽ mình phải đi thôi, rời xa chốn này mãi mãi …
    Ngoài trời một cơn mưa trái mùa đang rơi, trời u ám buồn bã, một bóng người nhỏ nhắn, thân hình hơi run rẩy lao nhanh ra cửa, mất hút trong làn mưa ….
    Quân cảm thấy đầu mình đau nhức, miệng khô khan, anh mở mắt ra thì thấy Quyên đang nằm kế bên, anh bàng hoàng sửng sốt, ngồi bật dậy, bình tâm lại anh đã hiểu ra mọi chuyện. Anh vội vã ra khỏi phòng chạy đi tìm Loan, không thấy Loan đâu cả, anh chạy lên phòng Loan, Loan của anh đâu rồi, trên bàn chỉ còn lại cái đầm mà anh đã tặng Loan. Cặp mắt Quân đỏ hoe, khụy gối, anh đau đớn hét vang, :
    - Loan ơi em đâu rồi.
    Ngoài trời cơn mưa càng nặng hạt, lại một bóng ngưòi lao ra, cũng run rẩy, cũng vội vã … hướng về một phương trời vô định.


    END.

    ....
    1 năm sau
    ....
    Bà Phụng quy y cửa phật. Đó là con đường do bà chọn và bà nhận ra rằng hạnh phúc có được khi không bị ép buộc.
    Hạnh phúc là khi ta tìm ra và trân trọng những niềm vui, những giá trị giản dị từ cuộc sống. "Cho dù bạn là ai, ở địa vị nào, trong hoàn cảnh nào, bạn cũng đều được quyền lựa chọn để có được một cuộc sống hạnh phúc". Điều bà mong muốn nhất bây giờ là được xin lỗi con trai và mong con trở về.
    .....
    Sau bao ngày chờ đợi, Quân và Loan đã trở về trong vòng tay vui mừng của bà Phụng.Bà không chỉ có niềm vui, hạnh phúc là gặp lại con trai và con dâu mà bà còn có thêm 1 đứa cháu kháu khỉnh.
  2. giờ mới có kết :v quên mất nội dụng ban đâu rồi =))
  3. Haizzz, hay nhưng mà hơi dài, đọc rồi hóng rồi đọc rồi theo dõi rồi đọc tiếp, xong quên trước nhưng tóm lại là hay
  4. Truyện mặc dù không có thất nhưng rất hay ,mình rất thích

Chia sẻ trang này

Diễn đàn chia sẻ kiến thức sinh sản và kinh nghiệm làm cha mẹ - " Hạnh phúc khi con lớn khôn"